XtGem Forum catalog
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 48

 Chương 134: Cứu người 5
"Không phải hắn không hoảng hốt, mà là hắn không có cách nào tránh được."
"Đâu có phải."
Cổ Lạc Nhi cũng tự thấy lời nói của mình rất vô lực.
Lãnh Dạ liếc nàng một cái.
"Ngươi không tin? Từ khi đồng nhân trận được thiết lập đến nay, chưa có ai vượt qua được. Ngay cả ta cũng không thể."
"Ngươi không thể nhưng không phải hắn cũng vậy."
Cổ Lạc Nhi chăm chú nhìn thế trận.
Càng nhìn càng cảm thấy lời Lãnh Dạ rất có lý.
Cước bộ của Đạp Tuyết công tử rõ ràng hết sức chậm chạp, chỉ khi binh khí trên tay đồng nhân sắp giáng xuống người hắn thì mới không thể không trốn tránh.
Hơn nữa, cung độ tránh cũng không lớn.
Giống như hắn đang sợ đi lầm đường.
Cái này có chút không tương xứng với vẻ tiêu sái ngày thường của hắn.
Lãnh Dạ nhìn dáng vẻ lo lắng của nàng, trong lòng bỗng cảm thấy khá dễ chịu.
Tiếp tục đả kích Cổ Lạc Nhi.
"Nghe nói, trong đồng nhân trận tổng cộng có chín đạo môn, trong đó chỉ có một đạo là sinh môn, còn lại đều là tử môn. Chỉ cần sai một điểm, chính là chết."
Cổ Lạc Nhi bất mãn nói.
"Này, ta cũng đã vào Cô Hồng bảo với ngươi rồi, ngươi sao còn chưa thả hắn? Chẳng lẽ ngươi muốn hắn chết?"
Lãnh Dạ khoanh tay, không đếm xỉa đến.
"Nhìn một chút, xem hắn có thể trụ được bao lâu."
Y phải chờ đến khi Đạp Tuyết hao hết toàn bộ thể lực, mới đóng cơ quan đồng nhân trận lại.
Như vậy, y có thể tùy ý thao túng Đạp Tuyết công tử.
"Máu lạnh."
Cổ Lạc Nhi thầm mắng một câu.
Chuyên tâm nhìn vào trận địa.
Đông Phong Túy đang tập trung đối phó với đồng nhân, không nhận ra Cổ Lạc Nhi đã đến.
Hắn đang nghĩ cách phá giải đồng nhân trận.
Hắn đã nhìn ra, hành động của đồng nhân tuân theo một quy tắc, trong đó có cả Ngũ hành tương sinh tương khắc.
Có điều, trận pháp này thật sự quá phức tạp, hắn nhập trận hơn nửa ngày rồi, mới nhận thức trong trận có chút mơ hồ.
Nếu muốn phá trận, vẫn quá kém xa.
Hơn nữa, ở trong trận, hắn còn không kịp suy nghĩ kỹ, luôn phải đề phòng đồng nhân tập kích đến.
Sức lực của những đồng nhân này vô cùng lớn, chiêu thức lại cực kỳ xảo trá cổ quái.
Hắn sợ tiêu hao quá nhiều tinh lực, không dám cứng đối cứng với đồng nhân, chỉ có thể cố gắng tránh né.
Một lát sau, trong lòng Đông Phong Túy khẽ động, dường như hắn đã hiểu ra được gì đó.
Bước chân cũng trở nên nhanh hơn.
Sắc mặt Lãnh Dạ thay đổi.
Cổ Lạc Nhi tuy không hiểu về đồng nhân trận, nhưng nàng thấy được biến đổi sắc mặt của Lãnh Dạ.
Bởi nàng luôn chú ý tới sắc mặt Lãnh Dạ, theo sắc mặt y có thể nhìn ra đại khái tình hình trong trận.
Thoạt đầu, gương mặt Lãnh Dạ vẫn lạnh như băng, thay đổi thế này, có phải nghĩa là Đạp Tuyết công tử phá được trận rồi không?
"Sao vậy?"
Cổ Lạc Nhi hỏi.
Lãnh Dạ có chút do dự trả lời: "Vừa rồi, hắn đang bị động tránh né đồng nhân, nhưng hiện giờ, đổi thành hắn dẫn dắt đồng nhân di chuyển. Chẳng lẽ hắn đã nhìn ra được gì?"
Quả nhiên có hi vọng phá được trận rồi.
Cổ Lạc Nhĩ mừng rỡ.
Thế nhưng nụ cười còn chưa hiện lên môi, nàng chợt thấy một tên đồng nhân cầm đại khảm đao phía sau hắn giáng xuống.
Đạp Tuyết công tử còn đang đối phó với một tên trước mặt cùng hai tên tả hữu, tay vốn không còn đủ để đối phó tên đằng sau này.
Hơn nữa, tất cả lối đi của hắn đều bị chặn lại, muốn tránh cũng khó.
Cổ Lạc Nhi sợ tới mức thét lên thất thanh.
Không kịp nghĩ nhiều, tay vừa nhấc, vô ảnh phiêu miểu chưởng mạnh như vũ bão phát ra từ lòng bàn tay, đánh về phía đồng nhân đằng sau Đạp Tuyết công tử.
Đông Phong Túy đúng là đã nhìn ra được một chút manh mối, thử dẫn dắt đồng nhân.
Từ sự di chuyển của chúng để khẳng định ý nghĩ của mình.
Chuyển được mươi bước, hắn đã nhìn ra, hắn đoán không sai.
Lại lách vài bước, nói không chừng hắn sẽ thấy được sinh môn.
 (sinh môn: cửa sống)
Đúng tại lúc này, đồng nhân hai bên tả hữu đồng thời đánh úp phía hắn.
Đông Phong Túy đành phải ra sức ngăn lại.
Hai đồng nhân này còn chưa giải quyết xong, phía sau bỗng có kình phong ập tới.
Đông Phong Túy kinh hãi.
Tình hình trước mắt, hắn chỉ có thể cấp tốc ngăn hai tên đồng nhân, trong lúc đó xuyên qua chúng, tránh khỏi tên đồng nhân phía sau.
Có kịp không?
Đông Phong Túy không kịp nghĩ ngợi, tay trái hắn vung trước mặt đồng nhân, kiếm trên tay phải đồng thời đỡ lấy đồng chủy của đồng nhân bên hữu.
Sau đó, thân thể ra sức nhảy về phía trước.
Chỉ nghe "Rắc" một tiếng giòn vang, trường kiếm trong tay đứt thành hai đoạn.
Đồng thời, sau lưng lại truyền đến một tiếng vang cực lớn.
Cát bụi mù mịt.
Đông Phong Túy kinh ngạc quay người lại, thấy tên đồng nhân đánh lén phía sau hắn ngã xuống đất, hữu chưởng của Cổ Lạc Nhi đối diện về phía hắn.
 (hữu chưởng: tay phải ra chưởng)
Vô số người đang vây xem hít vào một hơi.
La lên: "Vô ảnh phiêu miểu chưởng."
Đông Phong Túy không kịp nghĩ tiếp, thời điểm đồng nhân ngã xuống hắn phát hiện vẫn còn chưa vào được sinh môn.
Không dám chậm trễ, ngoặt vài bước ra khỏi đồng nhân trận.
Cổ Lạc Nhi dưới tình thế cấp bách, xuất ra vô ảnh phiêu miểu chưởng, giúp đỡ Đông Phong Túy.
Còn đang vui mừng, mấy huyệt đạo trên lưng bỗng đau xót, cuối cùng không cử động được.
"Lãnh Dạ, ngươi làm gì vậy?"
Cổ Lạc Nhi vô thức hỏi.
Nàng biết, Lãnh Dạ điểm huyệt đã điểm nàng.
Cổ Lạc Nhi suy cho cùng không biết võ công, hơn nữa không đề phòng Lãnh Dạ, không thể tránh được bị hắn điểm huyệt.
Trong tay Lãnh Dạ không biết đã cầm đao lúc nào, làm bộ đặt lên cổ Cổ Lạc Nhi.
"Đạp Tuyết, nếu không muốn nàng chết, bỏ mạng che mặt của ngươi ra."
"Ngươi hao phí bao nhiêu tâm cơ, bắt ta đến Cô Hồng bảo, chỉ vì muốn thấy mặt ta?"
Đông Phong Túy miễn cưỡng hỏi.
Hắn nhìn đã hiểu ra tình thế trước mắt.
Chỉ là có chút khó tin, một chưởng vừa rồi là Cổ Lạc Nhi đánh ra.
Không phải nàng không biết võ công sao?
Nhưng Lãnh Dạ không có khả năng cứu hắn.
Cho dù y muốn thả hắn, chỉ cần tắt cơ quan đi là được, việc gì phải đánh hỏng một đồng nhân.
Cơ quan trên người những đồng nhân này cực kỳ tinh xảo, nếu muốn tạo ra một cái, chỉ sợ không dễ dàng gì.
"Phải. Ta không muốn nói lại lần thứ hai."
Lãnh Dạ giương cằm lên.
Cổ Lạc Nhi nói to: "Đạp Tuyết, huynh không cần tháo mạng che mặt ra. Lãnh Dạ đang lừa huynh, y sẽ không làm hại ta."
Thực ra nàng cũng không biết Lãnh Dạ có động đến nàng hay không, nàng chỉ không muốn làm Đạp Tuyết khó xử.
Hắn đeo mạng che mặt, nhất định có đạo lý của hắn.
Nàng muốn biết hắn là ai, nhưng không muốn biết dưới tình huống thế này.
Lãnh Dạ lạnh giọng nói: "Thật phiền phức."
Duỗi ngón tay điểm á huyệt Cổ Lạc Nhi. %%%%%%%%. . . . . .
Đông Phong Túy chăm chú nhìn một hồi, bỗng cười.
"Muốn nhìn, thì để ngươi nhìn."



Chương 135: Bị nhốt
Giơ tay lên, tháo nón xuống, lộ ra gương mặt tuyệt thế.
Thuận tay cởi áo choàng đen trên người, vứt qua một bên.
Hắn một thân bạch y phấp phới đứng cạnh đồng nhân thất linh bát lạc, có vẻ càng cao ngạo mà bất phàm.
Cổ Lạc Nhi nhìn hắn, vừa xúc động vừa tức giận.
Hắn thế mà lại vì nàng, tháo mạng che mặt ra.
Bọn họ quả nhiên cùng là một người, đáng giận, đùa bỡn nàng lâu như vậy.
Bốn phương tám hướng có mấy tiếng phịch phịch ngã xuống đất.
Cổ Lạc Nhi chuyển mắt, phát hiện ngã trên đất đều là tỳ nữ của Cô Hồng bảo.
Còn có mấy nữ tử vẻ như sát thủ, mặc dù không ngã nhưng tròn mắt nhìn chằm chằm Đông Phong Túy.
Trời ạ, cho tới bây giờ cứ nghĩ bảo chủ nhà chúng ta là nam tử đẹp nhất trên đời, không nghĩ rằng Đạp Tuyết công tử chỉ có hơn chứ không kém.
Ánh mắt Lãnh Dạ cũng không bỏ qua cho mấy nữ sát thủ kia.
Trong lòng y thầm ghi nhớ tên các nàng.
Mệt cho các nàng bị huấn luyện nhiều như vậy, kết quả chỉ vì một mỹ nam mà đã dễ dàng bị cám dỗ.
Mỹ nam này ngay cả một mắt cũng không nhìn qua các nàng, nếu như hắn quả thật đi mê hoặc các nàng, chẳng phải bí mật của Cô Hồng bảo đều bị các nàng tiết lộ hết hay sao.
Chờ xong việc, y không thể không giáng các nàng đến tầng thấp nhất, huấn luyện lại từ đầu.
Ừm, độ khó huấn luyện cho các nàng cũng phải tăng thêm một chút.
Lãnh Dạ tuy trong lòng suy nghĩ, ánh mắt lại nhìn Đông Phong Túy.
"Quả nhiên là ngươi."
Đông Phong Túy dửng dưng nói: "Mặt ta ngươi cũng đã xem, có thể trả Lạc Nhi lại cho ta chưa?"
"Tạm thời không chưa thể trả lại ngươi."
Lãnh Dạ thẳng thắn từ chối.
"Vì sao?"
"Ta muốn ngươi đến Ma Thiên nhai như đã hẹn."
Đông Phong Túy tức giận.
"Ngươi không phải đã cho Cổ Lạc Nhi nuốt tiêu hồn tán sao? Còn lo lắng gì nữa? Huống hồ, ta đã đáp ứng đi Ma Thiên nhai, Đạp Tuyết ta há lại không giữ lời."
Cổ Lạc Nhi trước đó đã nghe Lãnh Dạ nói qua, y cho nàng nửa viên giải dược chỉ vì Đông Phong Túy đã đồng ý yêu cầu tới Ma Thiên Nhai.
Lúc ấy rất cảm động.
Giờ đây, nghe chính miệng Đông Phong Túy nói ra việc này, lại càng cảm động đến rối bời.
Tức giận vì hắn che giấu thân phận khi trước đều tan thành mây khói.
Lãnh Dạ nhất thời nghẹn lời.
Từ khi gặp Cổ Lạc Nhi đến nay, y đã làm quá nhiều điều khác thường.
Y cũng không hiểu vì sao lại vậy.
"Ta không thể tin ngươi."
Lãnh Dạ rất không nể mặt nói.
Đông Phong Túy càng giận dữ.
"Trước đây, ngươi không biết ta là ai, sợ tìm không thấy ta, bắt cóc Lạc Nhi còn có thể hiểu. Hôm nay, ngươi còn sợ không tìm thấy ta sao?"
Lãnh Dạ lúc này mới nghĩ ra một cái cớ tuyệt hảo.
Mặt không chút thay đổi nói: "Lạc Nhi đã học tuyệt học của Cô Hồng bảo, lại còn phá hoại đồng nhân trận, ta phải giữ nàng ở lại Cô Hồng bảo."
Cổ Lạc Nhi căm phẫn bất bình mà nghĩ, đây là tự ngươi muốn dạy ta, hôm nay lấy cái này uy hiếp ta, thật quá mức.
Khổ nỗi bị Lãnh Dạ điểm huyệt, đầy một bụng oán phẫn, mà lại không nói ra được.
Đông Phong Túy ngạc nhiên nhìn Cổ Lạc Nhi.
Lạc Nhi quả nhiên đã học vô ảnh phiêu miểu chưởng?
Vừa rồi một chưởng kia quả đúng là nàng đánh ra?
Nhưng điều này sao có thể?
Hắn hiểu rất rõ Cổ Lạc Nhi, biết rõ nàng tuyệt đối không có khả năng một thân tuyệt học mà giấu hắn.
Bọn họ sớm chiều ở chung lâu như vậy, nàng muốn giấu hắn cũng không thể.
Cười nhạt một tiếng.
"Lãnh Dạ bảo chủ, theo ta được biết, trên đời này, sử dụng vô ảnh phiêu miểu chưởng chỉ có một người. Vì chưởng pháp này cần nội lực thâm hậu. Lạc Nhi một điểm võ công cũng không biết, sao có thể chỉ trong vài ngày đã học được vô ảnh phiêu miểu chường?"
Lãnh Dạ thở dài.
"Ngươi không tin ta cũng không còn cách nào. Nhưng chuyện nàng vừa dùng vô ảnh phiêu miểu chưởng phá vỡ đồng nhân là thực."
Đông Phong Túy lười phải khua môi múa mép với y.
Định cường đoạt lại Cổ Lạc Nhi, nhưng vì vừa mới đánh bao nhiêu trận, thể lực còn chưa hồi phục.
Nếu muốn liều mạng, nhất định không phải đối thủ của Lãnh Dạ.
Cổ Lạc Nhi lại đang ở trong tay y, cưỡng đoạt hiển nhiên không phải hành động sáng suốt.
Thâm sâu liếc nhìn Cổ Lạc Nhi.
Đông Phong Túy lạnh nhạt nói: "Được, Lạc Nhi tạm thời ở lại Cô Hồng bảo. Nếu nàng mất đi một sợi tóc, đừng trách ta huyết tẩy Cô Hồng bảo."
"Ngươi yên tâm, Lạc Nhi là khách quý của Cô Hồng bảo."
Lãnh Dạ lạnh nhạt nói.
Đao trên tay chưa hề rời khỏi Cổ Lạc Nhi, ánh mắt cũng không hề rời khỏi Đông Phong Túy.



Chương 136: Bị nhốt 2
Đông Phong Túy ngẩng mặt cười, phi thân lên, trong chớp mắt người đã biến mất khỏi Cô Hồng bảo.
Tất cả mọi người nhìn mà ngây người.
Ngay cả Lãnh Dạ vốn biết khinh công hắn cao cường cũng ngây người một lúc.
Sau đó mới duỗi ngón giải huyệt đạo Cổ Lạc Nhi.
Cổ Lạc Nhi hoạt động thân thể, quay người lại, hai tay chống nạnh, trừng mắt Lãnh Dạ.
"Ngươi thật quá mức."
Mọi người, chấn kinh vì khinh công của Đông Phong Túy vừa hồi phục, lập tức lại bị động tác của Cổ Lạc Nhi cả kinh ngây người.
Trời ạ, trên đời này, nào ai dám dùng loại khẩu khí này nói chuyện với bảo chủ nhà họ?
Không muốn sống nữa sao?
Lại thấy bảo chủ nhà bọn họ chỉ nhíu mày, không chút nào để ý tới lời này.
Cổ Lạc Nhi trừng y một hồi, hiểu rằng cho dù trừng tiếp cũng không thảy đổi được gì, có trừng tiếp cũng không gây nửa điểm thương tổn cho Lãnh Dạ, chỉ tổ tự rước lấy tức giận.
Vì vậy thu hồi ánh mắt, đi đến trước đồng nhân trận.
Dưới phiến đá, nón cùng áo khoác của Đông Phong Túy để lại vẫn an tĩnh nằm trên mặt đất.
Cổ Lạc Nhi cẩn thận nhặt chúng lên, cẩn thận gấp lại, ôm ở trên tay.
Lãnh Dạ vẫn thờ ơ lạnh nhạt.
Thấy nàng gấp lại, mới giễu cợt nói: "Sau này hắn sẽ không phải dùng đến mấy thứ này, ngươi thu lại cũng vô dụng."
Đông Phong Túy hôm nay đã lộ ra gương mặt thật, từ nay về sau sẽ không phải giấu diếm thân thận của mình nữa.
Cổ Lạc Nhi thấy y khiêu khích, lại không nhịn được hỏa lớn.
"Còn không phải do ngươi tạo thành. Ngươi vì cái gì mà phải bắt hắn lộ ra thân phận? Rất vui vẻ sao?"
Lãnh Dạ không khách khí bác bỏ nàng.
"Theo ta được biết, chính ngươi cũng muốn vạch trần mạng che mặt của hắn."
Cổ Lạc Nhi hùng hồn trả lời.
"Đó là đương nhiên. Hắn là tướng công của ta, ta vạch trần mạng che mặt của hắn có gì là không đúng? Còn ngươi thì sao? Tại sao ngươi lại phải làm thế? Chẳng lẽ ngươi có ý gì với hắn? Hừ, nói cho ngươi biết, hắn không phải là người đồng tính, hơn nữa, trong lòng hắn chỉ có ta. Ngươi không cần giễu cợt."
Cổ Lạc Nhi nói một thôi một hồi, ánh mắt cố ý khinh miệt quét từ trên xuống dưới Lãnh Dạ.
Lãnh Dạ vốn không hiện ra hỉ nộ bỗng nhiên giận dữ.
"Ngươi nói bậy bạ gì vây? Ta chỉ là vì nhiệm vụ."
Lãnh Dạ đột ngột ngậm miệng.
Y đang làm sao vậy?
Sao y có thể vì một việc nhỏ ấy mà tức giận?
Sao lại buột miệng nói ra mục đích của mình?
Xem ra, y cũng phải giáng cấp, huấn luyện lại từ đầu rồi.
Người trong Cô Hồng bảo không tưởng tượng nổi nhìn bảo chủ nhà họ.
Đây là bảo chủ của họ sao?
Bảo chủ của bọn họ cũng có lúc tức giận?
Trước đây, cho dù bảo chủ tức giận, cũng chỉ lạnh lùng nói ra phương thức xử phạt, chưa bao giờ tranh chấp với ai cái gì.
Bởi vì y không cần tranh chấp.
Nhưng hôm nay, bảo chủ chẳng những tức giận, còn nói ra cả hai chữ nhiệm vụ.
Nếu nói sát thủ khó qua ải mỹ nhân, nhưng người ta đang nói rõ ràng là Đạp Tuyết công tử.
Người ta cũng đã nói, Đạp Tuyết công tử là tướng công của nàng, Đạp Tuyết công tử lại vì nàng xông vào Cô Hồng bảo, hiển nhiên tình thâm ý trọng với nàng.
Bảo chủ nhà họ còn tranh chấp cái gì?
Rối loạn, thật sự là rối loạn.
Lãnh Dạ buột miệng, trong lòng càng phiền muộn hơn, sắc mặt cũng trở nên khó coi vô cùng.
Lạnh như băng bỏ lại một câu.
"Đi theo ta."
Sải bước đi về phía Hồng Ảnh các.
Cổ Lạc Nhi bắt được tin tức trong lời y, đi theo sau hắn, ríu rít hỏi.
"Này, Nhiệm vụ ngươi nói? Là nhiệm vụ gì? Chẳng lẽ ngươi muốn ám sát hắn?"
Nói như vậy, trong lòng lại căng thẳng lên.
Lãnh Dạ là ai? Cô Hồng bảo là tổ chức gì?
Nhiệm vụ của y ngoại trừ giết người, còn có thể là gì nữa?
Lãnh Dạ không lên tiếng, chỉ sải bước đi tiếp.
Cổ Lạc Nhi đuổi theo hắn kêu gào.
"Ê, ngươi không thể chỉ vì tiền mà tùy tiện giết người. Hắn là người rất anh minh."
"Ngươi câm miệng."
Lãnh Dạ bực mình không chịu được mà quát to.
Cổ Lạc Nhi đâu có sợ hắn.
Hắn bực cái gì chứ? Mỗi lần quát nàng, kết quả cũng chưa làm gì nàng cả.
Cổ Lạc Nhi không có tâm tư nghĩ sâu về Lãnh Dạ, chỉ biết có Đông Phong Túy là chỗ dựa của nàng, Lãnh Dạ giữ nàng lại còn có chỗ hữu dụng, cho nên sẽ không làm gì nàng.
Mà những người trong Cô Hồng bảo lại không nghĩ như vậy.
Bảo chủ của họ từ trước đến giờ không sợ trời không sợ đất, người nào cũng không thèm để vào mắt.
Y sẽ vì vài câu dọa dẫm của Đạp Tuyết công tử mà tùy ý để nữ nhân này làm bừa trước mặt y sao?
Chiếu theo cách y đối đãi với con tin trước kia, tuyệt nhiên không có khả năng.
Nữ nhân này dù cho không bị biếm xuống lao ngục, cũng sẽ bị trong một gian phòng nhỏ.
Cho nàng đỡ nhiều lời.
Lãnh Dạ không giải thích, Cổ Lạc Nhi nghĩ mình đã đoán đúng.
Lãnh Dạ có lẽ sau khi lợi dụng Đông Phong Túy đến Ma Thiên nhai xong sẽ xuống tay với hắn.
Lại kêu lên với y: “Này, ngươi thật sự muốn giết hắn? Hừ, ngươi đúng là đồ đao phủ không phân biệt thị phi, là một tên máu lạnh."
Nàng bị Lãnh Dạ bắt mấy ngày, lửa giận trong lòng vẫn đang kìm ném.
Lúc này mượn cơ hội phát hết ra ngoài.
Lãnh Dạ giận dữ dừng lại, quay lại trừng mắt Cổ Lạc Nhi.
"Đã nói rồi, câm miệng cho ta."
Cổ Lạc Nhi so với y còn gào to hơn.
"Ta sao phải nghe ngươi? Ta mạn phép không câm miệng đấy."
Nàng đánh không lại y, nhưng chẳng nhẽ không thể cãi lại y?
Đáng tiếc, Cổ Lạc Nhi lập tức liền được nếm qua hậu quả của việc cãi lại.
Lãnh Dạ cơ hồ như phát điên túm lấy gáy nàng, xách nàng lên, như xách một con gà tiến vào Hồng Ảnh các.
Lãnh Dạ ném Cổ Lạc Nhi vào một gian phòng nhỏ.
Khẩu khí rất nặng nề nói: "Ngươi tạm thời ở lại nơi này."
Cổ Lạc Nhi không lên tiếng, quay đầu không thèm để ý tới y.
"Sao vậy? Tức giận rồi?"
Lãnh Dạ vừa ra đến cửa quay đầu hỏi.
Cổ Lạc Nhi cố ý ra vẻ dửng dửng trả lời.
"Ta chẳng thèm tức giận. Dùng bản lĩnh của ngươi, ngươi muốn ám sát Đông Phong Túy cũng chẳng thể, ta việc gì phải lo lắng tức giận?"
"Ngươi đừng quên, ngươi đang ở trong tay ta."
Lãnh Dạ lại trở vào phòng.
“Vậy thì làm sao?"
Cổ Lạc Nhi vẫn là khẩu khí dửng dưng, nhưng trong lòng lại có chút lo lắng.
Lãnh Dạ máu lạnh như vậy, không phải không có khả năng dùng nàng tới uy hiếp Đông Phong Túy, sau đó thừa cơ ám sát.
Có điều, nàng cũng không cần lo lắng quá mức.
Muốn ám sát, cũng là việc của hai tháng sau.
Thời gian dài như vậy, ai biết sẽ phát sinh ra chuyện gì.
Lãnh Dạ ngưng thần nhìn Cổ Lạc Nhi một hồi.
Tức giận dần dần lắng lại, giọng nói cũng băng lãnh như thường.
"Vô ảnh phiêu miểu chưởng là tuyệt học của Cô Hồng bảo, tuyệt đối không thể truyền ra ngoài. Nếu như không muốn chết, ngươi chỉ có hai lựa chọn."
"Lựa chọn thế nào?"
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .